Thứ Ba, ngày 21 tháng 2 năm 2012

HÀ VĂN THỊNH: 1.000 CHỮ KÝ, MUÔN VẠN TẤM LÒNG

1.000 chữ ký, muôn vạn tấm lòng...


Hà Văn Thịnh

Trong lịch sử 65 năm của Nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà (nay là CHXHCN VN), chưa bao giờ có một sự kiện đặc biệt (với mọi nghĩa) như sự kiện Tiên Lãng: Lần đầu tiên người dân dùng súng (chưa phải là vũ khí quân dụng) để chống lại một lực lượng cưỡng chế đông đảo chưa từng có (tỷ lệ là mỗi người dân phải đương đầu với 20 cán bộ, chiến sĩ lực lượng vũ trang cùng... 1/3 con chó berger!). Cũng là lần đầu tiên, sự bức xúc của toàn xã hội đã dâng đến đỉnh điểm bởi vụ cưỡng chế diến ra một cách vô pháp, vô luân, dã man chưa từng có: Ủi bỏ nhà dân, bắt người tống giam, cướp đất đai ngay giữa mùa Đông lạnh giá và tết nhất đang đến gần. Và đây cũng là lần đầu tiên dư luận phản ứng rất nhanh và hết sức mạnh mẽ bởi hầu như ai cũng biết chủ tịch anh cướp đất của dân để giao cho chủ tịch em là sự trắng trợn chưa từng có... Cùng với những “kỷ lục” của sự nhức nhối, đau buồn trên đây là kỷ lục rất đáng trân trọng - tự hào: Chỉ chưa đầy một tuần sau khi phát động (14.2) đã có hơn 1.000 chữ ký từ khắp nơi trên thế giới, trên cả nước gửi về...

Tính chất đồng tâm, thống nhất đó phản ánh rằng đã và đang thực sự có một bước chuyển biến về chất trong làn sóng yêu chuộng tự do, công lý; chống lại áp bức, cường quyền và lũ sâu bọ thối nát đang nhan nhản ở nhiều địa phương; sự tỉnh thức được đồng vọng rộng khắp và hết sức quyết liệt cũng như lần đầu tiên, hầu như đã không còn ranh giới giữa lề phải, lề trái trên các phương tiện truyền thông, báo chí...

Đọc qua danh sách của 1.000 chữ ký được công bố, chúng ta thấy có không ít những xúc động, bất ngờ. Một cháu nhỏ viết: “Con tên là Lê Hoàng Công Phụng, 14 tuổi sống ở Hoa Kỳ. Xin được ký tên vào bản kiến nghị xin trả tự do cho anh em bác Đoàn Văn Vươn. Con rời khỏi Việt Nam lúc 8 tuổi. Con thường đọc báo mạng trong nước để không quên tiếng Việt. Con không mắc cỡ, đi ngoài đường con lượm từng đồng cent để có tiền đóng góp cứu trợ người dân bị lũ lụt, Xin nhà nước hãy thương người dân miền quê trồng lúa, đánh cá... Xin đừng làm họ đau khổ. Con xin cảm ơn các bác” (để nguyên cả lỗi chính tả).

Có lẽ, khi đọc những dòng trên, không có người có lương tri nào không xúc động trước lời thỉnh cầu thống thiết và đau đớn ấy.

Trong bản danh sách trên, chúng ta thấy có đến 35 chữ ký được gửi đi từ Hải Phòng (69, 90, 95, 97, 187, 190, 251, 253, 254, 286, 539, 543, 544, 545, 546, 623, 631, 655, 679, [...], 726, 740, 806 và 898). Trước đây, thường thì các vụ phản đối quan chức địa phương, có rất ít người có hộ khẩu ở địa phương đó tham gia vì họ sợ liên luỵ. Việc có hàng chục người Hải Phòng đã vượt qua nỗi sợ một cách rất đáng ghi nhận như thế đã nói lên thật nhiều ý nghĩa...

[...]

Sẽ còn có nhiều chữ ký nữa và, không một thế lực nào có thể cản nổi cuộc đấu tranh cho lẽ phải và tự do, minh bạch. Rất tiếc khi phải nói rằng các quan chức như ông Thành, ông Thoại, ông Hiền, ông Liêm... có đọc những dòng chữ xúc động của Lê Hoàng Công Phụng hay không? Nếu đọc, các vị tham quan nghĩ sao khi một đứa trẻ 14 tuổi phải đau xót van xin rằng, “Xin nhà nước hãy thương người dân miền quê trồng lúa, đánh cá... Xin đừng làm họ đau khổ”!?
H. V. T.
Tác giả gửi trực tiếp cho BVN.
_________________________________________________

Phụ lục: Ý kiến của một số công dân khi ký Kiến nghị
Xin cám ơn các Anh đã soạn bản kiến nghị đề nghị thay đổi tội danh của Anh Đoàn Văn Vươn là rất kịp thời, hợp lòng dân. Đây không phải là bản kiến nghị để cứu anh Vưon mà là cứu cả chế độ. Anh Vươn không chống chính quyền mà chỉ chống lũ cuớp mạo danh chính quyền. 
Tôi xin ký tên vào bản danh sách này. Rất tiếc tôi đang ở xa ,  nhờ các anh đề tên tôi vào danh sách. Nếu có thể về kịp, tôi sẽ ký tươi
Xin cám ơn.
Kính
Tô Văn Trường

Thưa các bạn,
Tôi nghĩ rất đơn giản: đất nước có những người như anh Vươn còn là may, chứ nếu không thì chẳng biết đến bao giờ mới hết những cảnh ngang trái trắng trợn kiểu này. Đó là sự đóng góp lớn của anh Vươn, đóng góp ấy đủ bù cho việc anh phạm tội khi chống lại viêc cưỡng chế. Công lý đòi hỏi anh Vươn phải được trắng án, còn những người lạm quyền làm sai thì phải xử lý nghiêm. Anh Vươn phải được đền bù tài sản đã bị mất.
Thế nhưng tôi cũng hiểu rằng còn lâu công lý mới được thực hiện, trong vụ này cũng như trong các vụ khác.
Hoàng Tụy

Xin các anh cho tôi được ký tên vào bản Kiến nghị Đoàn Văn Vươn các anh đã dự thảo. Ngay từ đầu tôi đã thấy răng anh Vươn đã có công rất lớn, đủ bù cho tội của anh ấy, nên cần được trắng án và đền bù tài sản đã mất do cưỡng chế.
Hoàng Tuỵ


Thưa các anh chị,
Tôi xin được ký vào bản Kiến nghị này.
Chu Hảo

Tôi đồng ý ký tên vào bản kiến nghị này và đề nghị hành văn lại cho sắc sảo hơn. Thí dụ câu "không nên coi là thi hành công vụ", bỏ chữ "nên" và thay bằng chữ "thể" thành "không thể coi là thi hành công vụ" và những chỗ tương tự, cũng không nên xin gì cả mà là "yêu cầu" vì chúng ta với tư cách các ông chủ yêu cầu cơ quan nhà nước phải làm đúng, chứ không khuyên họ nên thế này nên thế nọ…
Nguyễn Quang A

Anh Trường thân mến,
Kiến nghị cần có thêm ý: (a) phải tha bổng ĐVV và anh  chị em họ, dù sẽ bị kết án như thế nào, vì họ hoàn toàn là nạn nhân.
Chào,
Nguyễn Trung

Cho phép tôi được ký tên vào bản kiến nghị.Bản kiến nghị đã được viết rất hay và chặt chẽ.Tôi tên là Nguyễn Trường Tiến,, chuyên gia về xây dựng.Có gắn bó nhiều năm với Hải phòng và Đồng bằng sông Cửu Long. Đồng bằng sông Cửu Long có chị Ba Sương và Hải Phòng có anh Vươn. Những người anh hùng thời kỳ đổi mới, đều vướng vòng lao lý. Tôi được ở với người nông dân từ bé, được làm nhà ở và cơ sở hạ tầng cho nông dân từ nhiều năm nay.Song các ý tưởng và công nghệ xanh không vào nổi cuộc sống của người nông dân .Đồng bằng sông Cửu Long, Đồng bằng sông Hồng đều bị tụt hậu. Tôi rất đồng ý với các trăn trở chua anh Nhị. Chúng ta phải dám nói thẳng, nói thật về những sai lầm, ngộ nhận, lựa chọn, quyết định, ứng xử không đúng với văn hóa và văn minh Lạc Hồng, với người nông dân, với kẻ có chữ.Có lẽ phải quay về với cội nguồn, học các Cụ, học Thánh, Thần, Nho, Lão, Phật để biết Triết học Việt nam và Văn minh Tâm Linh. Học Tổ Tiên đã ứng xử với người nông dân và kẻ sĩ như thế nào. " Nhất sĩ , nhì nông, hết gạo chạy rông, nhất nông nhì sĩ.". Nay sĩ và nông đang bị lãng quên. Vì vậy kẻ sĩ lại giúp người nông dân, như bao đời nay các Cụ vẫn làm.
Hi vọng năm Nhâm Thìn, Thiên ,Địa Nhân hợp nhất. Rồng sẽ bay cao. Nước Nam ta sáng hơn. Đúng như khai bút đầu năm của bác Hồng Quang" Hòa Nhân Lợi Địa Thời Thiên".
Chúc an lành 
GS.TS Nguyễn Trường Tiến

Tôi nhận được bản kiến nghị qua emal. Tôi muốn ký tên vào bản kiến nghị, nhưng hiện thời tôi đang ở trong Nha trang. Xin anh cho tên tôi vào bản danh sách những người ký tên cho kịp thời được không. Nếu anh muốn tôi có thể in bản kiến nghị, ký tên tôi rõ ràng, rồi gửi bản scan tới anh được không? Hoặc có cách nào khác thì xin anh hướng dẫn, tôi vô cùng cám ơn anh và trân trọng những việc anh làm.
Kính thư
Bùi Kim Chi
Tiến sĩ luật 
Nguyên Phó Giám đốc Trung tâm Luật châu Á Thái bình dương
Đại học Luật Sydney

“Con tên Lê Hoàng Thanh Phụng, 14 tuổi sống ở Hoa Kỳ. Xin được ký tên vào bản kiến nghị xin trả tự do cho anh em bác Đoàn Văn Vươn. Con rời khỏi Việt Nam lúc 8 tuổi. Con thường đọc báo mạng trong nước để không quên tiếng Việt. Con không mắc cỡ, đi ngoài đường con lượm từng đồng cent để có tiền đóng góp cứu trợ người dân Việt Nam bị lũ lụt, Xin nhà nước hãy thương người dân miền quê trồng lúa, đánh cá... Xin đừng làm họ đau khổ.Con xin cám ơn các bác”.
Lê Hoàng Thanh Phụng

8 nhận xét :

  1. Bà Lê hiền Đức : người được Giải thưởng Liêm chính của Tổ chức Minh bạch Quốc tế năm 2007 đã tuyên bố: “Đối với ông Đoàn Văn Vươn và rất nhiều người dân lao động cần cù, chân chính khác, chính quyền huyện Tiên Lãng, thậm chí cả chính quyền thành phố Hải Phòng thật sự là bọn cướp ngày, là mối hoạ lớn. Ông Đoàn Văn Vươn đã kêu cầu nhiều lần, nhiều nơi song chẳng ích gì bởi bọn cướp ngày kia quyết tâm cưỡng đoạt lấy được thành quả lao động của ông… chừng nào ông Đoàn Văn Vươn và những người thân của ông còn phải nằm trong vòng lao lí, còn chưa được bồi hoàn các quyền lợi về vật chất, tinh thần đã bị xâm phạm thì chừng đó tôi còn nhìn chính quyền TRUNG ƯƠNG của Việt Nam chỉ như là sự phóng to của chính quyền huyện Tiên Lãng, chính quyền thành phố Hải Phòng mà thôi.” 

    Trả lờiXóa
  2. Tôi là Hoàng Quý Thân nay đang ở xa Hà nội nhưng rất muốn được tự nguyện kí tên vào danh sách đòi trả tự do cho Đoàn Văn Vươn. Để kịp thời được tham gia kí tên nếu cần làm thêm các thủ tục gì xin theo địa chỉ email của tôi các anh trong ban soạn thảo hãy cho tôi biết để hợp thức chữ kí của mình.
    Xin cảm ơn
    TS Hoàng Quý Thân

    Trả lờiXóa
  3. Một bài tổng kết ngắn gọn nhưng rất sâu sắc, đầy ý nghĩa. Xin cảm ơn GS Hà Văn Thịnh, và chú Diện rinh về đây cho bà con xem.

    Trả lờiXóa
  4. Thật xót xa:
    "Thế nhưng tôi cũng hiểu rằng còn lâu công lý mới được thực hiện, trong vụ này cũng như trong các vụ khác."
    Hoàng Tụy

    Trả lờiXóa
  5. Quả thật, những người có lương tri đều sẽ xúc động trước những lời này:
    “Con tên Lê Hoàng Thanh Phụng, 14 tuổi sống ở Hoa Kỳ. Xin được ký tên vào bản kiến nghị xin trả tự do cho anh em bác Đoàn Văn Vươn. Con rời khỏi Việt Nam lúc 8 tuổi. Con thường đọc báo mạng trong nước để không quên tiếng Việt. Con không mắc cỡ, đi ngoài đường con lượm từng đồng cent để có tiền đóng góp cứu trợ người dân Việt Nam bị lũ lụt, Xin nhà nước hãy thương người dân miền quê trồng lúa, đánh cá... Xin đừng làm họ đau khổ.Con xin cám ơn các bác”.
    Lê Hoàng Thanh Phụng

    Trả lờiXóa
  6. Đọc những dòng Phụng viết tự nhiên mình thấy cay khoé mắt

    Trả lờiXóa
  7. Rất nhiều những người con xa Tổ quốc đã có tấm lòng cao cả như LHTPhụng! Thật đáng mừng cho vận hội mới của Đất Nước!

    Trả lờiXóa
  8. Nếu thỉnh nguyện này mà công khai đăng lên các báo giấy hàng ngày thì không phải là 1000 chữ ký mà chắc chắn lên đến hàng trăn ngàn chữ ký .

    Trả lờiXóa