Chủ Nhật, ngày 28 tháng 8 năm 2011

NHỮNG CUỐN SÁCH MỚI NHẤT TRÊN GIÁ

Lâm Khang thư viện vừa tiếp nhận các ấn phẩm quý báu
mà các tác giả và bạn bè gửi tặng. Chúng tôi chân thành cám ơn 
và xin trân trọng giới thiệu với chư vị 


 Cuốn sách của TS Nguyễn Sỹ Dũng do Bùi Quang Minh tặng




 Hai tập thơ do tác giả Trần Vũ Long tặng

Xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của Trần Vũ Long
trích trong hai tập thơ trên

Thi sĩ Trần Vũ Long
Ám ảnh cuộc cờ người

Khi những bông hoa bị dồn về một phía
Những giọt sương mai bị dồn về một phía
Tình yêu bị dồn về một phía
Niềm tin bị dồn về một phía
Sự tôn thờ  bị dồn về một phía
Giọng lưỡi bị dồn về một phía
Tiếng cười bị dồn về một phía
Những tiếng vỗ tay bị dồn về một phía
Đôi khi cả nước mắt cũng bị dồn về một phía
Chúng ta thành những kẻ “bơ vơ đông đảo” *

Ta bước đi trong cuộc cờ người
Giữa hai phần sáng tối
Lập lòe
 
                                 * Tên tập thơ của Việt Phương

Áo đá

Đồng Văn
Trùng trùng mùa cúc đá
Trời sinh Em sau một trận mưa rào

Đồng Văn
Lác đác người
Như mầm xanh nứt ra từ cúc đá

Đồng Văn
Đá quây quần như xóm như làng
Người héo người tươi lẫn chìm nét đá

Đồng Văn
Đá trù phú no
Dựng chân người đứng thẳng
Ánh mắt trẻ thơ ngơ ngác ráng chiều

Người Đồng Văn
Như cọc tiêu Tổ quốc
Giữ cho quê hương
                               đá
                                       đá
                                                đá
                                                       trập trùng

Ôi những con người nứt ra từ mùa hoa cúc đá
Mùa hoa tam giác mạch
Hồn nhiên xanh.


Cái bóng

Trên phố
tôi gặp
bóng tôi hôm nay
với bóng tôi hôm qua
sẻ chia kinh nghiệm
của một kiếp làm cái bóng.

Chúng mỏi mệt khi bám theo hình hài thô kệch
lúc đổi hướng cùng mặt trời
nắng xiên - bóng dài
bóng tròn - nắng xối đỉnh đầu

Mặt trời in tôi thành cái bóng đen
đôi khi buộc tôi dẫm lên nó.

Tôi thương bóng tôi
biến dạng theo từng góc chiếu

Thương kiếp bóng
thương chính mình.


Cha tôi

Cha tôi trái tim nóng bỏng miền Trung
Mảnh đất ngàn đời sỏi đá gối đầu cùng gió Lào nuôi cây lúa
Biển mặn mơn man bờ cát màu vôi
Xoa nứt da cháy sém nụ cười

Cha tôi sinh ra bên dòng sông Lam
Con nước chảy điềm tĩnh như lòng người xứ Nghệ
Ẩn chứa bao truyền thuyết
Bà đã kể cho cha
Tôi nghe cha kể lại

Cha tôi thả tuổi thơ mình trôi dọc bến sông
Qua những bãi dâu nương ngô ngút mắt
Khi câu đò đưa gọi nắng chiều vội tắt
Chiếc thuyền con lênh đênh chở nặng ánh đèn

Lời nói cha tôi thẳng ngay như tước cật
Giữa cuộc sống với trăm ngàn được mất
Với dại khôn bắc giáo thành tầng

Cha tôi trái tim nhân hậu như dải đất miền Trung
Như phù sa sông Lam ngày đêm bồi đắp
Màu mỡ cha vun mát hồn tôi.


Một ông già đi vào phố
                               
                                Tưởng nhớ nhà văn Kim Lân

Hà Nội lâu nay vắng bóng ông
Dáng nhỏ liêu xiêu
Ba toong dọc phố
Như đi tìm cọng rơm vàng cuối vụ
Tìm một giọng nói nhà quê cho thỏa nỗi khát thèm

Lắng nửa cuộc đời
Ông bạn cùng những khoảng trống
Ung dung như nỗi buồn
Gom từng niềm vui người đời quên lãng

Quãng đường từ nhà ra phố
Mòn dấu chân ông
Sao cái gì cũng lạ
Một ông già nhà quê giữa phố
Hay một ông già thành phố nơi thôn quê

Ông ngụp tận đáy sâu
Để tránh những thứ rong rều trôi nổi
Khi niềm tin một thời không còn là phao cứu sinh
Chuyện ông cười nghe như trong nước mắt

Lắng nửa cuộc đời
để sống trọn đời
Hà Nội lâu nay vắng bóng ông
Phố vẫn nhắc tên
Cây vẫn nhớ hình.

Mùa sớm
Những quả sấu đầu mùa rơi non vào nỗi nhớ
Đã im lìm tròn nắm tay em
Anh bối rối ngước nhìn hàng cây vừa sai quả
Có lẽ nào mùa sấu đến sớm hơn

Những quả sấu đầu mùa chưa kịp chua mà em vội hái
Để non dở mùa sau
Để ai đó còn chưa dám nói
Dang dở một lời, dang dở trong nhau

Những quả sấu mùa sau lặng lẽ lăn tròn nơi phố vắng
Tự héo khô trong nỗi nhớ vị muối ớt cay nồng
Em có nhớ đến một mùa như thế
Em có còn hương vị ấy không

Mãi mãi

                              Nhớ nhà thơ Bế Kiến Quốc

Mãi mãi ngày đầu tiên*
yêu và thương như thế
trái tim mỏng manh nén cồng kềnh đa cảm
nước mắt nhà thơ chẳng khô bao giờ

Một cánh buồm trôi không hẹn bờ đợi bến
thời gian thành vô nghĩa
tham vọng thành thấp hèn
dòng nước vô vi
cánh buồm định mệnh
cười khóc vô nghĩa
trần thế vô thương

Lắng đọng phù sa bồi lở yêu thương

*Tập thơ của Bế kiến Quốc

Em đừng buồn như thế

                           Cho em

Anh sẽ héo khô như mùa hạn hán
như thành phố năm triệu dân nhớn nhác chen
nên xin em đừng buồn như thế
bởi vì anh tư duy bằng ánh mắt em


Khi cánh cửa ban công mở ra
họa mi không hót nữa
bình minh tung lên cao rồi rớt trước thềm nhà
cánh hoa giấy không còn màu tươi đỏ
giọt mật hôm qua
hôm nay thành vị đắng dờm dợm đầu môi
chúng ta như những tờ giấy bị vo tròn ẩn mình trong ngăn kéo
may thay còn chưa bị vứt vào sọt rác
may thay còn chưa bị xé toạc
cảm ơn cái ngăn bàn còn biết giữ lời
nhưng xin em đừng buồn như thế.

Rồi thành phố năm triệu dân sẽ yên bình trở lại
lòng tốt chỉ là lòng tốt
không phải mặt hàng xa xỉ đâu em.

Em đừng buồn như như thế
bởi vì anh tư duy bằng ánh mắt em.

Tác giả Trần Vũ Long sinh tại Hà Nội. Giải thưởng thơ của báo Người Hà Nội (2001), báo Tiền Phong (2002). Hiện công tác tại Báo Văn Nghệ. Trần Vũ Long là con trai của nhà thơ Võ Thanh An (Võ Liệt - Thanh Chương - Nghệ An; tên thật là Trần Quang Vinh).

Đọc tiếp...

THƯ GỬI ANH VŨ DUY THÔNG




Lời dẫn của Trần Nhương.com: Nhà thơ Trần Trương và Vũ Duy Thông đều là bạn đồng nghiệp của tôi. Cả hai ông đều hạ cánh cả rồi. Ông Trương hồi hưu về viết những bài thơ nhân tình thế thái. Ông Thông hồi hưu nhưng vẫn vung roi. Thế mới biết ở đời biết mình khó lắm thay

THƯ GỬI ANH VŨ DUY THÔNG
Nhà thơ Trần Trương 

Anh Thông thân mến! Vừa qua tôi có đọc  bài viết của anh trên báo HNM  tôi thấy cách thể hiện “Lòng yêu nước” của anh hơi quá mức so với trình độ, chức vụ cũng như học hàm học vị của anh. Sự “lên gân” và cách nói có thể là thiếu lễ độ ấy rất gây phản cảm cho bạn đọc. Cái Oai của anh cũng chỉ là cái chức Vụ trưởng một thời mà thôi,ngày xưa biết bao vị công hầu, khanh tướng lúc về hưu cũng có bao giờ nói “mạnh” như anh đâu. Người ta biết đến anh ở những bài thơ 5 chữ ấy, chứ họ không biết anh làm chức vụ gì, vì thế nếu cứ ngỡ “Cái ghế” là vị thần cứu tinh cho danh giá của mình thì thật là nhầm lẫn, nhầm lẫn giữa cái “Đế”(gọi chệch đi một tí) với cái Đầu(Cũng là chữ Đ cả) thì thật là thảm hại.

Đến ngay ông G/Đ sở CA HN cũng bảo biểu tình là yêu nước, Ông Phạm Quang Nghị, Ông Nguyễn Thế Thảo cũng phát ngôn trước các nhà trí thức rất đàng hoàng , cởi mở, đúng mức và khiêm nhường, hèn chi anh mới ở cái chức “bạch mã ôn” mà đã lên gân quá. Không biết anh có nghe dư luận người ta nói về cái bài viết theo kiểu “bồi bút” của anh như thế nào không, tôi cũng thấy có cái gì đấy ở cái giọng nói của anh đã đi quá bước chân của mình, và có ý coi thường những người tham gia biểu tình, và đặc biệt là các nhà trí thức vào loại bậc đàn anh nếu không muốn nói là bậc thầy của anh.

Nhiều người nói bóng, nói gió về anh, nhưng tôi chọn phương cách nói thẳng với anh để khỏi băn khoăn, vì dù sao tôi vẫn còn nhận ra rằng, có thể anh viết theo đơn đặt hàng hoặc vì một sự mưu sinh bức xúc nào đó. Anh hãy nhớ rằng khi xúc phạm đến danh dự của ai đó mà theo kiểu” cả vú lấp miệng em” là rất không nên, dù người ấy là “Đại Giáo sư” đi nữa, chứ không phải mới chớm giáo sư như anh.

Tôi không là người bị anh xúc phạm, nhưng tôi thấy cái nguy hại ở bài báo anh viết trên HNM mang tính “răn đe” theo kiểu  áp đặt thì chính cái lời lẽ phản cảm ấy có khi lại là mồi lửa đốt cháy cả cái ý đồ mà anh tưởng là “trong sáng” của anh.

Rất mong  nhà “tập làm chính trị” Vũ Duy Thông hãy viết những câu thơ 5 chữ thật hay,đừng nhầm tưởng đứng cạnh “Ông to” lại ngỡ mình cũng TO , anh ạ. Chúc anh mạnh khỏe bằng chính tinh thần của mình. Thân ái!

T. T
_____________
 
Dưới đây là bài viết của ông Vũ Duy Thông trên báo Hà Nội mới:
Cần nhận rõ những mưu đồ thâm độc 
22/08/2011 06:40

(HNM) – Nhân dân ta có lòng nồng nàn yêu nước. Hàng nghìn năm nay, lòng yêu nước khi thấm sâu, khi sôi sục trở thành những dòng thác mạnh mẽ nhấn chìm những âm mưu thôn tính, xâm lược của kẻ thù để giữ vững độc lập, tự do cho đất nước.

Thể hiện lòng yêu nước có nhiều cách. Thể hiện bằng lời nói, bằng những việc làm thiết thực, hiệu quả phù hợp với năng lực, và trong khuôn khổ pháp luật thì các hoạt động hô hào cũng là một cách nhưng lại không mang lại hiệu quả nhất. Không chỉ thế, những người có ý đồ xấu thường lợi dụng hình thức biểu tình, tụ tập đông người này (mà nhiều người tham gia thường nhẹ dạ, cả tin, không biết mình đang bị lợi dụng) để thực hiện những mưu đồ của họ.
 
Mưu đồ đó là gì? Cứ nói thẳng ra, đó là muốn mọi cố gắng về ngoại giao và các mặt khác của Đảng, Nhà nước bị thất bại, quan hệ Việt – Trung ngày một xấu đi, phải tăng cường mọi biện pháp tự vệ, ngân sách không còn được ưu tiên đầu tư cho xây dựng hòa bình, cho công cuộc phát triển và đời sống người dân ngày một khó khăn, xã hội rối ren… Âm mưu lâu dài, chiến lược của họ là cô lập và làm suy yếu đất nước ta, phá hoại khối đại đoàn kết toàn dân, chống phá Đảng và Nhà nước ta, làm suy yếu để đi đến lật đổ chế độ.

Với mưu đồ như vậy nên khi UBND TP Hà Nội ra thông báo yêu cầu chấm dứt mọi hoạt động tụ tập, biểu tình, tuần hành tự phát trên địa bàn thành phố và áp dụng các biện pháp cần thiết đối với những người cố tình không chấp hành chủ trương trên, một số người và nhất là những người không thiện cảm với nước Việt Nam hiện nay, thông qua các phương tiện thông tin đã ra sức vu cáo, kích động người đọc. Họ còn hằn học và thâm hiểm khi chọn Hồ Gươm là địa bàn tụ tập gây mất trật tự công cộng với hy vọng chuyện bé xé ra to, tìm cớ tung những thông tin thất thiệt ra bên ngoài khi chủ trương của chính quyền được dư luận người dân trong và ngoài thành phố hưởng ứng, khi số người tham gia các hoạt động biểu tình, tụ tập đông người giảm đi rất nhiều do đã nhận rõ ý đồ xấu của một số kẻ chủ mưu.

Những hành vi vi phạm pháp luật của họ đã thất bại và trở nên lố bịch trong mắt mọi người. Sáng Chủ nhật 21-8, trong lúc nhiều hoạt động vui chơi, giải trí, liên hoan văn nghệ của hàng nghìn người kỷ niệm Cách mạng Tháng Tám và Quốc khánh 2-9 diễn ra sôi nổi, một nhóm người đã mượn danh yêu nước, đứng ra hò hét, kích động và đã không nhận được sự hưởng ứng của đông đảo nhân dân. Hành động vi phạm pháp luật, gây rối trật tự công cộng của họ đã bị các lực lượng chức năng xử lý trong sự đồng tình, ủng hộ của những người thật sự yêu nước, yêu chuộng hòa bình.

Lòng yêu nước chân chính là như Bác Hồ đã nói “Làm sao cho nước ta được độc lập, dân ta được tự do, đồng bào ai cũng có cơm ăn, áo mặc, ai cũng được học hành”. Lòng yêu nước chân chính là giữ vững được chủ quyền đất nước, bảo vệ và xây dựng thành công một nước Việt Nam dân giàu, nước mạnh, xã hội dân chủ, công bằng, văn minh như các đồng chí Tổng Bí thư, Chủ tịch nước, Thủ tướng Chính phủ đã nhiều lần phát biểu trước dư luận trong và ngoài nước. 

Muốn thực hiện được những mục tiêu cao nhất đó, lòng yêu nước chủ yếu thể hiện ở việc làm trong lao động, học tập, nghiên cứu sáng tạo ở những cương vị khác nhau trong cuộc sống hằng ngày. Lòng yêu nước là hiểu và ủng hộ những việc làm của Đảng và Nhà nước ta trên các mặt trận chính trị, kinh tế, ngoại giao, quân sự, văn hóa để đạt được các mục tiêu đề ra. Lòng yêu nước là không ngừng rèn luyện đạo đức, trí tuệ, thể lực để sẵn sàng “đi bất cứ nơi đâu khi Tổ quốc cần” như bao lớp cha anh ta đã từng khắc sâu. Đó là lòng yêu nước, là truyền thống, là bản lĩnh của người Việt Nam tiếp nối từ hàng nghìn năm nay. 

PGS.TS Vũ Duy Thông
Đọc tiếp...